Giới Thiệu về Văn Hóa Truyền Thống Trung Hoa

Từ thời cổ đại, Trung Quốc đã được biết đến như là một "Thiên Triều". Điều này không chỉ đề cập đến sức mạnh và có vị trí như một Vương Trung phía Đông Á, nó còn mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, đó là một vùng đất nơi mà Thần và con người đã một thời cùng tồn tại. Nó đề cập đến niềm tin vào Thần linh, qua các triều đại khác nhau, một nền văn hóa phong phú và dồi dào được truyền lại cho người dân Trung Quốc. Do đó văn hóa Trung Quốc được gọi là văn hóa "Thần truyền", và là nền văn hóa duy nhất trên thế giới có quá trình lịch sử liên tục 5.000 năm. Nó đã để lại vô số tác phẩm văn học, tài liệu lịch sử, di tích văn hóa, và kỷ lục quốc gia phản ánh phạm vi rộng lớn của nó.

Văn hóa Trung Quốc được cho là đã bắt đầu từ vị vua có tên là Hoàng Đế, cách đây 5.000 năm. Ông là tu sĩ của Đạo giáo, và được cho là có sức mạnh và trí tuệ vĩ đại. Ông thường giáo dục mọi người để sống cuộc sống phù hợp với thiên đàng. Truyền thuyết cổ xưa của Trung Quốc nói về nhiều vị thần truyền lại cho con người yếu tố cơ bản của nền văn hóa. Ví dụ, Thương Hiệt tạo ra ký tự Trung Quốc, Thần Nông truyền đạt nông nghiệp, và Toại Nhân khám phá việc sử dụng lửa.

Ba tôn giáo của Trung Hoa bao gồm Nho giáo, Phật giáo và Đạo giáo được xem là nền tảng của nền văn minh 5.000 năm của Trung Hoa. Tư tưởng Đạo giáo, được xem là suối nguồn của văn hóa Trung Hoa, được hệ thống hoá bởi Lão Tử, là một nhà hiền triết cách nay hơn 2.500 năm, ông đã viết và để lại cuốn sách Đạo Đức Kinh (Tao Te Ching). Cuốn sách này trình bày chi tiết về bí mật của vũ trụ, chính là điều mà ông gọi là Đạo.

Nho giáo nhấn mạnh về hệ thống đạo đức cho xã hội, gia đình, và cá nhân. Những lời dạy của Khổng Tử (551 TCN–479 TCN) là những nguyên tắc hướng dẫn cho hầu như mọi triều đại Trung Quốc bắt đầu từ nhà Hán (206 TCN–220 C.E.). Tất cả những ai muốn trở thành một quan chức phải thông qua thi cử-để kiểm tra toàn diện sự hiểu biết của họ về các kinh điển và hệ thống đạo đức của Nho giáo.

Khoảng thế kỷ thứ 67 sau Công Nguyên, Phật giáo được truyền đến Trung Quốc từ Ấn Độ cổ đại. Phật giáo tập trung vào sự cứu rỗi và thiền định cá nhân, đã ảnh hưởng sâu sắc đến nền văn hóa Trung Quốc, và kéo dài đến ngày hôm nay. Điều đó được thể hiện rõ nhất trong triều đại nhà Đường (618–907 sau Công Nguyên) lúc mà văn hóa có sự hiện diện của cả ba tôn giáo Nho giáo, Phật giáo, Đạo giáo và đạt đến đỉnh cao trong một thời đại được xem là đỉnh cao của nền văn minh Trung Quốc.

Dưới ảnh hưởng của các tôn giáo, văn hóa Trung Hoa được tạo thành một hệ thống văn hóa có giá trị sâu sắc và phong phú. Các khái niệm "thiên nhân hợp nhất", "kính thiên tri mệnh", và năm đức tính bao gồm (nhân, lễ, nghĩa, trí, tín ) đều là sản phẩm giáo huấn của ba tôn giáo. Những nguyên lý này đã xuyên suốt diễn ra trong lịch sử 5.000 năm của Trung Quốc.

Misconception 1: “But when I was in China I saw…”
Misconception 2: Shen Yun Dances about Falun Gong are “Political”
Misconception 3: Not Seeing Beyond the Superficial
Misconception 4: Ancient China was Backwards and Oppressive
Misconception 5: Traditional Culture Made China’s Science Lag