Biên đạo múa Michelle Ren (Nhậm Phượng Vũ): Hồi sinh vẻ đẹp cổ điển

RFW2

Bên ngoài sân khấu, Michelle Ren lướt nhẹ vào trong một căn phòng bằng cách mà bạn chắc rằng đó là người đã giành gần trọn cuộc đời cho vũ múa và biểu diễn—một cách dễ dàng và duyên dáng. Trên sân khấu, sự rèn luyện và cống hiến hăng say không hề nao núng của cô cho thấy khả năng trình diễn những động tác múa cổ điển Trung Quốc cực khó với tính lưu động. Trong cả hai phân cảnh, chính cách cư xử duyên dáng và ngây thơ của cô mà có thể làm say đắm cả khán phòng hay khán giả.

Nhưng mặc dù là một nghệ sĩ biểu diễn đẳng cấp thế giới, múa không phải là niềm đam mê đầu tiên trong cuộc đời của cô Ren.

“Khi tôi còn nhỏ, tôi mơ tôi sẽ lớn lên và làm công việc văn phòng,” khúc khích cười, cô thú nhận. Điều này vẫn tiếp tục bất chấp sự thật là cô bắt đầu rèn luyện thể dục nghệ thuật khi sáu tuổi ở Trung Quốc Đại Lục và chính thức học múa năm mười hai tuổi. Ước mơ làm việc văn phòng cuối cùng đứt gánh bên đường, để làm hài lòng khán giả trên khắp thể giới xem cô biểu diễn. Hiện nay, cô lưu diễn cùng đoàn Shen Yun Performing Arts có trụ sở ở New York.

RenFengWu

Cô Ren nói tuổi của cô là một “bí mật”, nhưng không kể là bao năm cô đã có một danh sách dài những thành tích mang bên mình. Cô giành nhiều giải thưởng ở Cuộc thi thể dục nghệ thuật của Trung Quốc, Cuộc thi vũ múa tranh giải Đào Mận của tỉnh Liêu Ninh, và Cuộc thi tranh giải Văn hóa Quần chúng. Năm 2007, cô giành giải nhất tại Cuộc thi múa cổ điển người Hoa toàn cầu giành cho phái nữ của Đài truyền hình Tân Đường Nhân.

Trong vai trò hiện nay là một biên đạo múa và nghệ sĩ múa chính của đoàn Shen Yun Performing Arts, cô quan sát sân khấu từ hai khía cạnh rất khác biệt. Cô Ren nói cô thích nghệ thuật biên đạo vì cô có thể xem những người khác biểu diễn, nhưng cũng thích biểu diễn vì có sự tương tác  trực tiếp với khán giả.

Một tiết mục mà cô giúp biên đạo trong các buổi diễn năm 2008 là một màn trống mà đòi hỏi vài chục người biểu diễn để đánh những chiếc trống thời Đường cổ trong sự nhấn lệch nhịp điệu. Cô Ren nói làm biên đạo cho một vở diễn là hết sức khó do đủ cở thị hiếu mà các khán giả dành cho các kiểu chơi trống. Cuối cùng, sự truyền cảm hứng của cô đến từ chính nền văn hóa Trung Quốc cổ xưa.

“Ngày xưa, người cổ đại thường đánh trống,” cô Ren nói. “Trống trong văn hóa Trung Quốc biểu thị cho việc trừ tà, vì vậy chúng tôi muốn có màn đó trong chương trình. Chúng tôi đã sử dụng cùng một loại trống và xe ngựa như trong thời cổ xưa—nó có nhân tố chiến đấu với tà ác này.”

Cô Ren nói việc lưu ý đến tận chi tiết của nền văn hóa Trung Hoa cổ là điều khiến cho các chương trình của Shen Yun Performing Arts trở thành độc nhất vô nhị. Bao gồm trong này là các yếu tố của môn tập thiền cổ xưa Pháp Luân Đại Pháp, hay là Pháp Luân Công, mà cô Ren và những thành viên khác của đoàn Shen Yun Performing Arts theo tập. Thế thì đó cũng là lẽ tất nhiên rằng các nguyên lý Chân, Thiện, và Nhẫn của Pháp Luân Công đã được truyền dẫn vào những diễn xuất của chương trình.

“Đôi khi có một khoảnh khắc trong khi múa—bạn cảm thấy như trái tim của chúng ta đang cùng nhịp đập, giây phút đó thực sự thiêng liêng,” cô Ren nói.

Cô đơn thuần diễn đạt, “Chủ đích là văn hóa truyền thống, vẻ đẹp thuần khiết.”

Ngay cả khi có đến hơn 500 màn biểu diễn, cô nói có cái gì đó đặc biệt trong mỗi chương trình. Điều đó không gì đáng ngạc nhiên, khi xét đến ý tưởng bao quát, kế hoạch và nghiên cứu đã được đưa vào diễn xuất.

RFW3

Sự quan tâm tỉ mỉ đến từng chi tiết này phù hợp với quan điểm cá nhân của cô Ren về múa, điều mà cô nghĩ đến vượt hơn cả việc thực hiện “động tác này,động tác kia”. Điều này đặc biệt trong trường hợp khi nói đến các diễn xuất miêu tả các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc, những người đang phải chịu đựng đám mây của cuộc đàn áp do nhà nước cầm đầu kể từ năm 1999.

Cô Ren diễn xuất một cách thâm sâu trong các vở tuồng như thế này, có một lần cô ngay cả tìm kiếm để học hỏi kinh nghiệm của một học viên Pháp Luân Công người mà đã từng bị bức hại trong trại tù.

“Cô ấy kể rằng khi trong tâm bạn không còn đau khổ nữa, nó gần như là một loại niềm vui,” cô Ren nhớ lại cuộc nói chuyện với người phụ nữ mà tên của cô ấy không được tiết lộ. “Tôi cố gắng biểu lộ nội tâm đó khi trình diễn.”

“Nhiều điều chúng tôi làm khiến mọi người rất cảm động, vì chúng tôi dùng trái tim của mình để diễn xuất và khán giả cảm nhận được điều đó,” cô Ren nói.

“Mục đích là để mọi người biết rằng điều này thực sự đang diễn ra,” cô nói thêm. “Điều này đang xảy ra ở Trung Quốc. Đây là những câu chuyện có thực."

Ghi chú: bài viết này đã được chọn lọc và tóm tắt lại cho phù hợp với website.

Bài viết bởi Genevieve Long, The Epoch Times

November 12, 2010