Câu chuyện về Báo tử đầu Lâm Xung

Câu chuyện này, vốn có nhiều dị bản, được cải biên từ Thủy Hử truyện, một tiểu thuyết lịch sử của Thi Nại Am vào thế kỷ 14, cũng được xem là một trong Tứ đại danh tác của văn học Trung Hoa.

Một phạm nhân với trái tim lương thiện nhưng bị tổn thương sâu sắc. Một gã trai trẻ lộng quyền hại người. Một tên quan hủ bại coi thường công lý, bảo vệ con trai. Đây là câu chuyện về Báo tử đầu Lâm Xung - một hảo hán trở thành người hùng ngoài vòng pháp luật.

Lin Chong
Lâm Xung, một đêm tuyết lạnh trên đỉnh Lương Sơn.
Tranh của Chengwei Zhao

Xuất thân cao quý

Lâm Xung là người dường như đã có tất cả. Là một bậc thầy võ thuật, ông được phong làm giáo đầu huấn luyện 80 vạn cấm quân thành Đông Kinh. Lâm Xung là một nhân vật hào hiệp, được mọi người ngưỡng mộ vì võ thuật và tài thao lược. Ông cưới con gái của người thầy của mình và có một cuộc sống đầm ấm.

Mọi chuyện đều tốt đẹp, cho đến một ngày...

Một tên gian thần tên là Cao Cầu trở thành kẻ thù không đội trời chung của Lâm Xung. Nhân vật xấu xa này được phỏng theo một viên tham quan hủ bại thời nhà Tống cùng tên (những chi tiết trong Thủy Hử là có thật hay hư cấu, khó ai xác định được). Con trai của hắn, Cao Nha Nội, nổi tiếng là một tên háo sắc.

Một ngày chẳng lành, họ Cao vô tình bắt gặp vợ của Lâm Xung và lập tức bị mê mẩn. Hắn bắt đầu tơ tưởng nàng và lòng dạ đen tối thôi thúc hắn tìm mọi cách để đoạt được nàng. Lợi dụng lúc Lâm Xung vắng mặt, hắn lập hết mưu này đến mưu khác để thỏa mãn ý định của mình. Lâm phu nhân đã vô cùng tủi nhục và chọn cái chết để bảo toàn danh tiết.

Khi biết tin, Lâm Xung muốn đòi lại lẽ phải cho vợ nhưng đã bị cha của tên vô lại - Thái úy Cao Cầu - ngăn chặn. Lâm Xung hết sức đau khổ, nhưng những rắc rối mới chỉ bắt đầu.

Lo sợ rằng Lâm Xung sẽ tìm cách trả thù con trai mình, Cao Cầu lừa khép ông vào tội mưu sát rồi đày ông đến nơi quan ải xa xôi. Tuy nhiên với nhà họ Cao, việc đày ải là chưa đủ. Chúng phái tay sai theo dõi Lâm Xung, chờ thời điểm thích hợp để ra tay trừ khử.

Lin Chong
Lâm Xung vùng dậy.
Tranh của Chengwei Zhao.

Lâm Xung vùng dậy

Vào một đêm đông lạnh lẽo, trận bão tuyết để lại một ụ tuyết lớn trên nóc tiền đồn. Bỗng nhiên, mái nhà sụp đổ dưới sức nặng của tuyết và băng, khiến kẻ đáng thương bên trong không còn chỗ trú. Lạnh cóng và tuyệt vọng, Lâm Xung buộc phải tìm nơi trú ẩn trong một ngôi chùa hoang gần đó. Tại đó, dưới ánh trăng ảm đạm, ông căm hận khi nhìn thấy tay sai của Cao Cầu đang cầm đuốc đốt ngôi nhà với hy vọng thiêu sống ông.
Vợ ông đã chết, thanh danh của ông bị hủy hoại, và ông chỉ còn là một phạm nhân lưu đày hèn mọn. Và dường như họ Cao sẽ không dừng lại nếu như ông chưa chết. Tuy nhiên, Lâm Xung không thể chết một cách dễ dàng như vậy.
Lâm Xung lao ra khỏi chùa với một tiếng gầm giận dữ. Một số tên vô lại chạy mất; những kẻ khác vây quanh và cầm kiếm lao tới. Chúng không phải là đối thủ của giáo đầu Lâm Xung. Chỉ với vài nhát giáo, ông đã tiêu diệt hết bọn chúng.
Bất chợt từ phía sau, Cao Nha Nội rút dao găm và nhanh chóng đâm về phía Lâm Xung. Với một cú xoay người chớp nhoáng, giáo của Lâm Xung đâm xuyên qua ngực Cao Nha Nội, con dao găm treo lủng lẳng trên bàn tay yếu ớt của hắn.
Vào một đêm đông lạnh lẽo, trận bão tuyết để lại một ụ tuyết lớn trên nóc tiền đồn. Bỗng nhiên, mái nhà sụp đổ dưới sức nặng của tuyết và băng, khiến kẻ đáng thương bên trong không còn chỗ trú. Lạnh cóng và tuyệt vọng, Lâm Xung buộc phải tìm nơi trú ẩn trong một ngôi chùa hoang gần đó. Tại đó, dưới ánh trăng ảm đạm, ông căm hận khi nhìn thấy tay sai của Cao Cầu đang cầm đuốc đốt ngôi nhà với hy vọng thiêu sống ông.
Vợ ông đã chết, thanh danh của ông bị hủy hoại, và ông chỉ còn là một phạm nhân lưu đày hèn mọn. Và dường như họ Cao sẽ không dừng lại nếu như ông chưa chết. Tuy nhiên, Lâm Xung không thể chết một cách dễ dàng như vậy.
Lâm Xung lao ra khỏi chùa với một tiếng gầm giận dữ. Một số tên vô lại chạy mất; những kẻ khác vây quanh và cầm kiếm lao tới. Chúng không phải là đối thủ của giáo đầu Lâm Xung. Chỉ với vài nhát giáo, ông đã tiêu diệt hết bọn chúng.
Bất chợt từ phía sau, Cao Nha Nội rút dao găm và nhanh chóng đâm về phía Lâm Xung. Với một cú xoay người chớp nhoáng, giáo của Lâm Xung đâm xuyên qua ngực Cao Nha Nội, con dao găm treo lủng lẳng trên bàn tay yếu ớt của hắn.

Tới Lương Sơn

Lâm Xung biết ông đã phạm đại tội giết người - dù chỉ là tự vệ - ông cũng không hy vọng sự khoan dung từ triều đình. Đứng trong đêm hoang vắng, bao quanh bởi máu me và dằn vặt bởi những mất mát, ông rút từ trong áo một vật nhỏ, chiếc khăn tay màu trắng.

Kỷ vật của người vợ, nó là thứ duy nhất còn lại nối kết ông với người vợ đã qua đời. Nét mặt ông chuyển từ đau thương mất mát sang quyết tâm trả thù, ông kéo cây giáo lại và dùng chiếc khăn quý lau vết máu của tên vô lại đã hại vợ ông. Tiến đến tấm bia đá lớn trước cửa ngôi chùa, dùng mảnh vải đỏ viết bốn chữ: "Bức thượng Lương Sơn".

Lâm Xung bỏ trốn lên Lương Sơn Bạc hoang dã, nơi ông trở thành một vị anh hùng. Trong số những hảo hán mà số phận đưa đẩy lên Lương Sơn Bạc giống Lâm Xung có Võ Tòng đả hổ, Hoa Hòa Thượng Lỗ Trí Thâm, và Thanh Diện Thú Dương Chí.

Nhìn chung, cuốn tiểu thuyết kể về 108 vị anh hùng giống như vậy, đều là nạn nhân do hoàn cảnh đưa đẩy buộc phải sống như kẻ cướp và hy vọng được triều đình ân xá. Những anh hùng Thuỷ Hử tiếp tục cuộc phiêu lưu của họ với sự đồng hành của Báo tử đầu Lâm Xung.

"Anh hùng Lương Sơn Bạc" là tiêu đề tiết mục vũ kịch của Shen Yun năm 2015, được biên đạo múa bởi Gu Yuan và phổ nhạc bởi D.F.

Outlaws of the Marsh
Wu Song Beats the Tiger
The Good-Bad Monk Lu Zhishen
Yang Zhi Sells His Sword